Cân bằng âm dương khí

Khí bao gồm Dương khí và Âm khí. Đặc điểm của Dương khí là khô, nóng, có tính “cứng”. Đặc điểm của Âm khí là ẩm, lạnh, có tính “mềm”. Trong một ngôi nhà thì phần trước nhà thường mang khí Dương, phần sau nhà mang khí Âm (Hình 2.10).

Cân bằng âm dương khí 1

Trong một ngôi nhà hay một công trình thì âm dương khí luôn phải hài hoà. Nhà nhiều Dương khí quá thì cuộc sống sẽ luôn cảm thấy bức bách khó chịu, người trong nhà dễ xung khắc nhau, phụ nữ thường hay bệnh tật, dễ cáu gắt, gia đình khó được hoà thuận. Trong môi trường khí hậu nóng ẩm nước ta, những nhà dùng nhiều cửa kính quá sẽ gập trường hợp này. Ngược lại, nhà có nhiều âm khí quá thì cuộc sống ảm đạm, dễ ốm đau, dễ sinh bệnh tật. Nhà ở quá thấp hoặc luôn thiếu ánh sáng sẽ gặp tình trạng này. Điều đó đặt ra đối với người thiết kế là phải tạo được bầu không khí âm dương hài hoà trong công trình. Khi đó nhà sẽ sáng sủa, thoáng, không khí mát mẻ, dễ chịu.
3) Khí trong ngôi nhà
Để tạo được khí tốt trong nhà thì phải dẫn được khí tốt vào nhà và tụ được nó trong nhà. Đó là phần việc của người thiết kế. Tạo khí là một nghệ thuật quan trọng của tác phẩm thiết kế nhà ở và công trinh. Nhà phải tụ khí chứ không tán khí, phải chuyển khí chứ không tích khí, cũng không tạt khí. Chỗ gió lùa là tạt khí, vùng “chết” trong nhà là tích khí, làm khí ứ đọng không luân chuyển được (Hình 2.11).
Trên hình 2.11.a) ta thấy 3 cửa đi thẳng nhau đã tạo ra vùng tạt khí (gió lùa) và vùng tích khí chiếm phần lớn diện tích của 2 phòng. Rõ ràng phương án bố trí cửa như thế này đã không tạo được sự luân chuyển khí trong các phòng. Trong khi đó ở phương án
2.1 l.b) thì, do bố trí cửa đi và cửa sổ hợp lý hơn, đã không tạo ra vùng tạt khí, vùng tích khí cũng rất nhỏ chỉ ở phòng trong.

Cân bằng âm dương khí 1

Khí vào nhà bằng đường qua cửa đi, cửa sổ và qua mái nhà. Vị trí và hướng của cửa đi chính (đại môn) là rất quan trọng để đưa Sinh khí vào nhà. cửa chính phải đón được gió chủ đạo (ở Việt nam thường là gió Đông Nam) vì khí là hồn của gió.
Muốn tạo được sinh khí vào nhà thì phải dẫn khí vào các cửa theo đường “Khúc” (hữu tình), chứ không bằng đường “Trực” (vô tình). Nghĩa là khí không đi thẳng vào cửa nhà mà phải đi lượn vào. Ngôi nhà mà luôn có khí xông thẳng vào thì rất nguy hiểm.
Mái nhà cũng là đường đi quan trọng của khí để vào nhà. Muốn cho khí vào qua mái thì mái nhà phải có cấu tạo thoáng, giữ được nước mưa không rơi vào nhà, nhưng có khe thông thoáng khí. Mái nhà lợp gianh, nứa, lá, lợp ngói (nhất là ngói ta) là thích hợp với điểu kiện này. Mái nhà lợp tôn bị hạn chế hơn, nên cần có cửa thông mái. Còn mái nhà bằng bê tông thì khí không vào được qua mái. Khi cấu tạo mái có trần thì cần phải có cửa thông trần để cho khí có thể lưu thông từ dưới nhà lên mái, rồi ra không gian ngoài trời và ngược lại.

 Sống thuận khí
Trong thời đại nền kỹ thuật công nghiệp phát triển như hiện nay, nhiều người cho rằng có thể bằng kỹ thuật mà tạo lập được một môi trường khí tốt cho cuộc sống. Thí dụ có thế dùng máy điều hoà nhiệt độ để tạo ra bầu không khí mát trong nhà, thay vì cứ phải tận dụng gió thiên nhiên. Quan niệm như vậy là chưa phù hợp nguyên tắc Thiên Địa Nhân hợp nhất. Con người sống trên trái đất không ai cưỡng nổi quy luật chi phối của vũ trụ. Vì vậy cho dù trong nền kinh tế hay kỹ thuật phát triển đến đâu thì cuộc sống của con người vẫn phải thuận theo quy luật của tự nhiên. Giống như ta phải sống chung với lũ, hạn chế tác hại của lũ chứ không chống được lũ. Trong thời đại nền đại công nghiệp phát triển như hiện nay, loài người hơn bao giờ hết nhận thức được tác hại của sự tàn phá môi trường tự nhiên.
Con người phải được bồi bổ bằng khí Giao, nghĩa là bằng khí cân bằng Thiên Địa Nhân. Nói cách khác, thuận theo khí tự nhiên mới có cuộc sống bền vững. Điều này cần được coi trọng. Thế giới sau nửa thế kỷ cận đại phát triển khoa học kỹ thuật, đã mải mê xây dựng nhiều thành phố, khu dân cư, khu công nghiệp hiện đại, tạm quên đi yêu cầu cân bằng Thiên Địa Nhân, đã nhận ra rằng: Loài người đang dứng trước nguy cơ 3P không dễ gì giải quyết được. Đó là “Nguyên liệu cạn kiệt” (Poverty), “Ô nhiễm môi trường” (Pollution) và “Dân số bùng nổ” (Population). Vậy mà cách đây mấy ngàn năm, người xưa đã đặt vấn đề Thiên Địa Nhân hợp nhất. Cho nên những quan niệm cổ của người xưa, chúng ta chớ có coi thường.
Loài người hiện nay đã quen thuộc với ứng dụng sóng vi ba: Sóng viba được dùng trong y học để chẩn đoán và chữa bệnh, trong nông nghiệp để nâng cao hiệu suất nảy mầm của hạt giống, trong công nghiệp dùng để làm chín thực phẩm v.v… Hiện nay ở các đô thị không mấy nhà bếp không có lò vi sóng. Vậy mà cách đây hàng ngàn năm người Trung Quốc đã có những lý thuyết không khác gì loài người dùng kỹ thuật sóng viba bây giờ.
Thuyết “Sơn hoàn thuỷ bão tất hữu khí” (Núi bao vòng nước uốn cong thì tụ khí) để tụ khí cũng giống như ăng ten viba hình chảo để thu sóng;
Sân nhà để tụ khí giống như khoang hoà sóng trong kỹ thuật viba;
Sông suối, đường ỏ tô dẫn khí giống như đường dẫn sóng trong kỹ thuật viba;
Vật chướng ngại trước cửa nhà (như cột điện, cây to) và phép hoá giải cũng giống như việc chắn sóng và thu sóng trong kỹ thuật viba;
Ảnh hưởng của gió đối với Khí trong phong thuỷ học tương tự như ảnh hưởng của tầng đối lưu với sóng viba
“Huyệt vị trong phong thuỷ học cũng tương tự như “tiêu điểm tụ điện từ” trong kỹ thuật viba.
Với những trùng lặp giữa kỹ thuật hiện đại với lý thuyết cổ phương Đông nêu trên cho ta thấy tính khoa học của lý thuyết cổ này, mà không dễ gì coi đó là “mê tín” được.
Những lý luận về Khí nêu trên cho thấy cần phải có sự quan tâm đúng mức tới vấn đề Khí trong công trình xây dựng. Việc này cần phải có trong quan niệm của mỗi người làm xây dựng, đặc biệt là người thiết kế, trong công việc thiết kế, quy hoạch, xây dựng hàng ngày, trong các tiêu chuẩn kỹ thuật và cả trong đào tạo.